NOTE – The Scent Lab là workshop làm nước hoa tại Sài Gòn, Việt Nam, ở lầu 2 tòa cafe apartment thập niên 1960 tại 42 Nguyễn Huệ. Một buổi chiều yên tháng 3 năm 2025, một du khách người Mỹ lớn tuổi đã bước lên cầu thang cót két cùng vợ, ngồi xuống bàn làm việc để tạo ra một chai nước hoa mà sau này ông đặt tên — với một nụ cười riêng nhỏ — là Old Man Super Potion. Đây là một workshop làm nước hoa Sài Gòn mà người trở lại tìm đến khi họ muốn có một buổi chiều làm sáng nghĩa cho cả một đời dài — một câu chuyện workshop nước hoa dành cho cựu chiến binh trở lại Việt Nam mà tụi mình đã nghĩ về mãi kể từ đó.
Tên nhân vật trong bài này đã được thay đổi để bảo vệ quyền riêng tư của khách. Các chi tiết về trải nghiệm workshop — nước hoa được tạo ra, không gian, cuộc trò chuyện — đều là thật.
Đó không phải một buổi chiều kịch tính. Đó là một buổi chiều cẩn trọng.

Workshop nước hoa dành cho cựu chiến binh trở lại Việt Nam, nhìn từ bên trong
Lầu 2 của 42 Nguyễn Huệ có mùi của một tòa nhà trước khi có mùi của một workshop. Vữa tường cũ. Cà phê bay lên cầu thang từ quán cách đây hai cửa. Luồng khí lạnh chậm của chiếc điều hòa đã chạy từ sáng. Nếu bạn chưa từng lên cái cầu thang này, điều đầu tiên làm bạn ngạc nhiên là đây vẫn là một tòa chung cư thật. Người dân vẫn sống sau một số cánh cửa màu pastel bong tróc. Thang máy vẫn cót két. Khung cửa sổ vẫn mang lớp sơn của sáu mươi mấy năm nắng chiều.
Ngày 15 tháng 3 năm 2025, một du khách Mỹ đã nghỉ hưu mà tụi mình sẽ gọi là Bác Pat — bác là cách người Việt gọi một người đàn ông lớn tuổi với sự ấm áp — đã bước lên những bậc thang đó cùng vợ ông. Ông không phải khách lần đầu đến Việt Nam. Ông đã từng ở đây một lần, nửa đời trước, khi còn rất trẻ. Ông quay lại, ở tuổi bảy mươi, vì một lý do lặng hơn. Hai người đang ở đây lần này cùng bạn bè, đi du lịch chậm, làm tình nguyện, thăm các dự án cho trẻ em được hỗ trợ bởi một tổ chức thiện nguyện Mỹ nhỏ tên là DOVE Fund — mà ông và vợ ông đã giúp quyên góp nhiều năm qua.
Instructor của tụi mình ở 42NH chỉ được người bạn đặt lịch giúp hai vợ chồng thông báo ngần ấy: một cặp vợ chồng hiền, cả hai đều đã nghỉ hưu, muốn cùng nhau làm một chai nước hoa ở Sài Gòn mà “có mùi Việt Nam trên da ông ấy”. Không áp lực. Không giới hạn thời gian. Chỉ là một buổi chiều.
Đây là kiểu đặt lịch mà tụi mình lặng lẽ bảo vệ. Studio hiếm khi hoàn toàn trống vào chiều giữa tuần, nhưng vào những ngày như thế này, tụi mình cố cho căn phòng nhiều khoảng trống hơn bình thường.

Workshop nước hoa của chuyến trở về bắt đầu bằng việc lắng nghe, không phải chọn
Bác Pat ngồi xuống trước. Vợ ông ngồi cạnh. Bàn làm việc ở 42NH giữ khoảng ba mươi lọ thủy tinh nhỏ cùng lúc — nguyên liệu thô được chọn cho khí hậu, cho làn da, cho những gì mùa đó tụi mình có từ các nhà cung cấp Việt Nam và nhập khẩu đáng tin. Quế Yên Bái. Hoa hồi. Lá bưởi. Nhũ hương. Vetiver, mà tiếng Việt gọi là hương bài, một loại cỏ mà thế hệ lớn tuổi vẫn gắn với quần áo sạch và bàn thờ tổ tiên.
Ông không với tay lấy gì ngay lập tức. Ông cầm mỗi lọ lên theo cách người ta cầm một tấm ảnh đã nhiều chục năm không thấy — chậm, hai tay, đưa sát mặt. Thính giác của ông, ông nói với instructor với một lời xin lỗi nhỏ, không còn như xưa. Thị lực cũng vậy. Nên ông cần thêm một chút thời gian để đọc nhãn. Không sao. Ai ở cái bàn này cũng cần nhiều thời gian hơn mình tưởng.
Nốt đầu tiên ông dừng lại là vetiver. Ông cầm dải giấy, hít, rồi lại hít. Ông không nói gì một lúc. Rồi, bằng tiếng Anh, khẽ: “That one. That’s a Vietnam smell.” Vợ ông nhìn qua và gật đầu.
Một trong những điều tụi mình cứ học được từ công việc này là khách càng lớn tuổi, họ càng ít diễn giải. Họ thong thả. Họ không giải thích. Họ ngửi một thứ, rồi hoặc giữ dải giấy, hoặc đặt lại. Đó là kiểu buổi học tĩnh hơn so với buổi của một khách backpacker hai mươi ba tuổi, và ở một số mặt, đó là kiểu tụi mình yêu thích — vì thủ công được tự nói chuyện.
Một cặp vợ chồng, một tổ chức thiện nguyện, và một bức tình thư dài gửi Việt Nam
Trong chín mươi phút đó, các mảnh nhỏ của câu chuyện đến bên cạnh, như ánh nắng chiều tới — liếc qua, không bao giờ chính diện.
Bác Pat và vợ ông đã là nhà tài trợ của DOVE Fund nhiều năm. DOVE — “Development of Vietnam Endeavors” — là một tổ chức thiện nguyện nhỏ, hoàn toàn tình nguyện, do các cựu chiến binh Mỹ và gia đình họ điều hành, xây lớp học và tài trợ học bổng cho trẻ em ở miền Trung Việt Nam. Đó không phải tổ chức nổi tiếng. Không mang tính chính trị. Đó là một nhóm người, phần lớn đã nghỉ hưu, cứ tiếp tục xuất hiện. Ông nhắc đến nó một lần, ngắn gọn, không kiêu hãnh, theo cách một số người nhắc đến một cuộc hôn nhân dài: như một sự thật, không phải một khẳng định.
Họ đã quay lại Việt Nam nhiều lần cùng nhau. Họ yêu đất nước này — không ồn ào, không như một màn trình diễn, mà theo cách người ta yêu một nơi mà mình đã có mối quan hệ dài và phức tạp, và đã lặng lẽ quyết định tiếp tục chọn nó. Chuyến này, một người bạn chung tặng họ một buổi chiều ở workshop. Bác Pat đồng ý vì vợ ông muốn thử. Đến giữa buổi, rõ ràng chính ông là người đã rơi vào nó.
“I want something that smells like this country,” ông nói ở một điểm, chỉ tay mơ hồ về phía cánh cửa mở, con phố đi bộ phía dưới, tiếng xe máy dâng lên từ năm tầng. “But — wearable. Something an old man can wear.”
Đó, hơn bất cứ gì, là bản brief mà instructor của tụi mình đã làm việc theo.
Dựng một chai nước hoa “có mùi Việt Nam nhưng sống trên da ông”
Công thức đến với nhau theo cách một bữa ăn yên tĩnh tử tế đến với nhau: bằng sự tin tưởng.
Instructor của tụi mình gợi ý một cấu trúc — nốt đỉnh là lá bưởi và một hơi bergamot cho mười phút đầu trên da; phần tim là quế và một giọt hoa mộc duy nhất để mang ấm mà không ngọt; phần nền được neo bởi vetiver, đàn hương, và một lượng trầm cẩn thận, thứ gỗ nhựa Việt Nam mà những du khách lớn tuổi thường nhận ra từ đình chùa và bàn thờ nhà. Bác Pat thử từng lớp trên giấy trước. Rồi trên mặt trong cổ tay. Rồi, mười phút sau, lại thử trên cổ tay lần nữa. Ông kiên nhẫn với khoảng chờ.
Ông chỉ điều chỉnh những lượng nhỏ. Bớt quế một chút — “I don’t want to smell like a kitchen.” Thêm vetiver một chút — “That’s the one.” Một giọt nhũ hương ở phút cuối, vì ông thích cách nó bo tròn các cạnh. “Bác tin tưởng hoàn toàn vào gợi ý của instructor và chỉ điều chỉnh thêm bớt tỉ lệ cho tới khi hợp ý của mình nhất” — dòng đó là từ ghi chú mà instructor của tụi mình giữ trong sổ buổi học, và là câu tóm tắt đúng nhất về cách ông làm: ông tin hướng dẫn, và chỉ điều chỉnh đủ để nó thành của mình.
Khi công thức hoàn thành, instructor của tụi mình hỏi câu tụi mình luôn hỏi ở cuối: “What will you call it?”
Ông suy nghĩ một lúc. Ông nhìn xuống cổ tay. Nhìn vợ. Rồi, với một nụ cười nửa xin lỗi, nửa tự mỉa theo kiểu người đàn ông lớn tuổi, ông nói: “Old Man Super Potion.”
Vợ ông cười. Instructor của tụi mình cười. Nhãn chai được viết tay bằng chính nét chữ cẩn thận của ông, tất cả in hoa, và đi vào túi giấy nhỏ cùng thẻ công thức.
Như Celine, một người viết review trên TripAdvisor đã đến cùng bàn làm việc vào một chiều khác, viết về tụi mình: “Making perfume in a space with fresh flowers on a rainy afternoon is romantic.” Ngày 15 tháng 3 không mưa. Ánh sáng cao và trắng. Sự lãng mạn trong phòng ở một cung bậc khác: một cặp vợ chồng đã cưới lâu, một chai, một câu đùa về chuyện mình đã già. Nhưng cảm giác thuộc cùng một họ.
Đặt Workshop Nước Hoa Của Bạn →
Vì sao 42 Nguyễn Huệ là căn phòng đúng cho một chuyến hành trình trở về
Bạn có thể chạy một workshop nước hoa cho cựu chiến binh trở lại Việt Nam ở bất cứ đâu. Một suite khách sạn. Một studio riêng. Một góc yên tĩnh của spa resort. Tụi mình cũng chạy workshop tại studio Thảo Điền và bên trong Lotte Mall Tây Hồ ở Hà Nội, và mỗi căn phòng có trọng lực riêng. Nhưng 42 Nguyễn Huệ làm điều gì đó rất riêng cho một buổi chiều như buổi chiều này.
Một phần là vì tòa nhà. Cafe apartment, cách người địa phương gọi nó, là một trong ít nơi còn lại ở trung tâm Sài Gòn nơi bạn có thể đi qua một bố trí chung cư Việt Nam giữa thế kỷ 20 mà chưa bị cọ rửa thành một cuộc renovation. Cầu thang vang âm như từng vang năm 1965, năm 1985, và năm 2005. Thang máy thỉnh thoảng kẹt. Hàng xóm tầng trên là hàng xóm thật. Với một du khách lớn tuổi từng biết một phiên bản trước của thành phố, tòa nhà đọc như sự tiếp nối chứ không phải hoài niệm — nơi này vẫn tiếp tục. Tụi mình cũng vậy. Không cần nói gì ra tiếng.
Một phần là vì cái cửa sổ lầu 2. Nó mở ra phố đi bộ Nguyễn Huệ, và vào một chiều giữa tuần, tiếng từ bên dưới đến với âm lượng nhẹ và bình thường: tiếng còi xe máy, tiếng cười của một đứa bé đi học, tiếng xe cà phê. Ánh sáng vào nghiêng qua bàn và nhuộm các dải thử mùi thành vàng nhẹ.
Và một phần là vì studio là một không gian thủ công, không phải một đài tưởng niệm. Việc diễn ra ở bàn là việc pha trộn. Việc diễn ra ở phần còn lại của một đời là phần còn lại của một đời. Hai thứ gặp nhau, nhẹ nhàng, trong chai ở cuối buổi — nhưng chai là tác phẩm, không phải bài giảng. Như Tina C viết trên TripAdvisor sau buổi của chị: “Beautiful space, amazing hospitality and great information from knowledgeable host.” Hospitality, với tụi mình, một phần có nghĩa là biết buổi chiều nào nên giữ nhẹ.
Một buổi chiều như thế dạy studio điều gì
Tụi mình học được từ khách lớn tuổi nhiều hơn từ hầu hết ai khác. Không phải vì họ biết nhiều về nước hoa hơn — phần lớn không, và không giả vờ — mà vì họ biết nhiều về thời gian hơn. Họ biết một mùi sống trên cổ áo cả tuần như thế nào. Họ biết mùi nào nhắc họ về mẹ, về doanh trại, về một lớp học, về căn nhà đầu tiên. Họ biết khi nào dừng điều chỉnh. Họ không nhầm mới với tốt hơn.
Bác Pat dạy tụi mình ba điều nhỏ chiều đó mà sau đó tụi mình đã truyền cho các instructor khác.
Thứ nhất: nếu một khách mất nhiều thời gian để cầm một lọ lên, đừng lấp khoảng lặng. Hãy để họ đọc nhãn theo nhịp của họ. Sự im lặng là một phần của thủ công.
Thứ hai: khi một cặp vợ chồng đến cùng nhau, hãy hỏi cả hai rằng họ muốn chai nước hoa tỏa ra từ một cái ôm như thế nào. Đó mới thường là bản brief thật. Vợ Bác Pat, trên thực tế, là perfumer thứ hai tại bàn — bà sẽ là người ngửi mùi đó từ ghế bên cạnh trên chuyến bay, ở bàn ăn sáng, trong hành lang nhà khách suốt phần còn lại của chuyến đi.
Thứ ba: một cái tên tự mỉa không phải điều nhỏ. Đó là một cách chiếm lấy vật phẩm mà không nhận nó quá nghiêm túc. Old Man Super Potion không phải một cái tên khiêm tốn. Đó là một cái tên tự tin, cải trang thành sự khiêm tốn. Ông biết chính xác mình đã làm ra cái gì.
Như Inspire03548283877 viết trên TripAdvisor sau lần đến đầu tiên: “It was my first time. I truly enjoyed the cozy atmosphere and hands-on experience.” Lần đầu, lần thứ ba mươi, hay chuyến trở lại một thập kỷ một lần — căn phòng được xây để đón được bất kỳ lần nào, và hầu hết các ngày nó đón nhiều lần cùng lúc.
Đặt một buổi chiều tại 42 Nguyễn Huệ →

Chuyện gì xảy ra với một chai nước hoa như thế này sau khi nó rời studio
Bác Pat và vợ ông bước ra Nguyễn Huệ chiều đó với một túi giấy nhỏ trong tay và không có kế hoạch cụ thể cho phần còn lại của ngày. Vài ngày sau họ sẽ đi thăm một dự án DOVE Fund từng giúp xây, ở một tỉnh cách đó vài giờ lái về phía Bắc. Chai đi theo họ. Chai sẽ bay về cùng họ sau đó, qua một đại dương, vào một ngăn kéo trong một căn nhà yên ở đâu đó trên đất Mỹ.
Đây là phần của workshop mà tụi mình không đưa lên trang đặt chỗ. Mùi hương bạn làm ở bàn tụi mình sẽ tiếp tục mở ra trong sáu tháng. Bạn sẽ đeo nó trên một chuyến bay. Bạn sẽ đeo nó vào một buổi sáng khi thời tiết hoàn toàn không hợp với ký ức. Một dấu vết của nó sẽ xuất hiện, nhiều tháng sau, trên cổ áo hay chiếc khăn bạn quên giặt, và đột nhiên bạn sẽ đang đứng ở lầu 2 của 42 Nguyễn Huệ lại, cửa sổ mở, ánh sáng vào nghiêng, vetiver trên cổ tay. Một khách TripAdvisor khác, Relax53765253820, viết: “The workshop was amazing, the space and environment is very clean, comfortable and beautiful.” Clean, comfortable, beautiful — đó là những từ bề mặt. Phần đến sau, trên cổ áo, trong ngăn kéo, ở bàn bếp, là thứ khiến người ta email cho tụi mình ảnh vài năm sau.
Bác Pat chưa email cho tụi mình một bức ảnh nào, chưa. Có thể ông không bao giờ. Một số người giữ chai của họ riêng tư. Không sao. Tụi mình biết cái gì đã được làm trong căn phòng đó vào ngày 15 tháng 3 năm 2025. Chai biết. Vợ ông biết. Đó đã đủ cho một sổ ghi.
Vì sao “Old Man Super Potion”, một cách lặng lẽ, là tên nước hoa hay nhất tụi mình nghe được năm đó
Phần lớn du khách đặt tên chai của họ theo chuyến đi. Saigon ’25. Hanoi Honeymoon. Không có gì sai với những cái tên đó.
Nhưng những cái tên nước hoa hay nhất, những cái tên tụi mình nhớ nhiều năm sau, đặt tên cho người đeo, không phải nơi chốn. Chúng nói, đây là tôi, hôm nay, ở tuổi này, trong làn da này. Old Man Super Potion thuộc họ đó — một cái tên mà một người đàn ông trẻ hơn không thể đặt. Nó đòi hỏi đã từng trẻ, đã từng đi xa, đã trở lại, và đã nhìn cái chai và quyết định đùa về nó. Có cả một đời gấp lại trong câu đùa. Bạn không cần mở nó ra mới ngửi thấy.
Tụi mình nghĩ về điều đó khi đào tạo instructor mới. Tụi mình nói với họ: nếu ai đó đặt tên chai của họ là Old Man Super Potion, hoặc My Wife’s Kitchen, hoặc After the Rain in Quang Nam, đừng sửa ngữ pháp. Hãy để nhãn là nhãn. Nhãn là một phần của nước hoa.
Như declanmr viết trên TripAdvisor về buổi chiều của mình cùng tụi mình: “This is a must do activity for couples on a SEA trip!” Các cặp đôi ở mọi lứa tuổi. Trong mọi loại chuyến đi. Vì mọi loại lý do.
Câu hỏi thường gặp về workshop nước hoa cho cựu chiến binh trở lại Việt Nam
Tôi là một du khách lớn tuổi quay lại Việt Nam sau nhiều năm — workshop NOTE có phù hợp với tôi không?
Có, và một số buổi ý nghĩa nhất của tụi mình diễn ra với khách ở độ tuổi sáu mươi, bảy mươi và tám mươi. Tốc độ hoàn toàn là của bạn — 90 phút là thời lượng điển hình, nhưng không ai giục bạn ra. Bàn làm việc có ghế, đủ sáng, và instructor của tụi mình sẽ đọc nhãn to rõ cho bạn nếu thị lực hoặc thính giác không còn như xưa. Bác Pat, vị khách trong câu chuyện này, làm việc chậm, điều chỉnh từng chút, và rời đi với một chai ông tự đặt tên. Chậm là được chào đón ở đây.
Workshop nước hoa NOTE ở Sài Gòn chính xác ở đâu, và tôi tìm nó như thế nào?
Phòng workshop chính của NOTE – The Scent Lab ở lầu 2 số 42 Nguyễn Huệ, tòa cafe apartment thập niên 1960 trên phố đi bộ Nguyễn Huệ, Quận 1. Tụi mình cũng chạy buổi tại studio 34 Nguyễn Duy Hiệu ở Thảo Điền (Thủ Đức), có phòng máy lạnh kín — hữu ích cho những buổi chiều nóng hoặc nếu bạn thích một con phố yên hơn. Workshop thứ ba của NOTE ở bên trong Lotte Mall Tây Hồ, 272 Võ Chí Công, Hà Nội — lầu 4, cửa hàng 410, cho du khách phía Bắc. Cả ba đều có thể đặt lịch tại workshops.thescentnote.com/booking/.
Tôi muốn làm một chai nước hoa “có mùi Việt Nam” — trong workshop điều đó thực sự nghĩa là gì?
Nó có nghĩa là bắt đầu một cuộc trò chuyện tại bàn thay vì chỉ vào một chai. Instructor của tụi mình sẽ giới thiệu bạn các nguyên liệu Việt Nam mà tụi mình làm việc — quế Yên Bái, lá bưởi, trầm, vetiver (hương bài), hoa hồi, hoa mộc — và cho bạn thấy chúng hoạt động ra sao trong công thức cùng với các nốt quen thuộc hơn như bergamot, đàn hương và nhũ hương. Hầu hết khách, như Bác Pat, dựng một hương Việt Nam ở tim nhưng có thể đeo trên làn da, khí hậu và tuổi của mình. Không có một “mùi Việt Nam” duy nhất — chỉ có cái mà bạn và instructor cùng đến được.
Workshop NOTE giá bao nhiêu, và tôi mang về những gì?
Buổi đầy đủ kéo dài khoảng 90 phút và bạn ra về với một chai đã hoàn thành theo công thức của riêng bạn cộng một thẻ công thức để có thể đặt lại qua email sau. Giá bắt đầu từ 550.000 VND (khoảng $24 USD) cho chai 10ml và lên đến 1.550.000 VND ($64 USD) cho chai 50ml. Size 30ml ở mức 1.350.000 VND ($54 USD) là size được đặt nhiều nhất. Tất cả giá chưa bao gồm VAT 8%. Nhiều khách quay lại chọn 30ml hoặc 50ml cho hương mà họ biết sẽ tiếp tục đeo ở nhà.
Tôi và bạn đời có thể cùng làm một chai, hay nên mỗi người một chai?
Cả hai đều được, và các cặp thường làm một chút cả hai. Nhiều cặp mỗi người dựng chai của mình ở hai trạm cạnh nhau và dành mười lăm phút cuối để ngửi công thức của nhau và điều chỉnh. Các cặp khác hợp tác trên một mùi chung. Bác Pat và vợ ông dựng chung một chai — Old Man Super Potion — với ông điều chỉnh trên chính da mình trong khi bà ngửi từ bên kia bàn, một cách làm việc bất ngờ hiệu quả. Bạn có thể đặt một suất cho một chai chung hoặc hai suất cho các chai riêng; tụi mình sẽ bố trí bàn theo cả hai cách.
Workshop có phù hợp cho nhóm DOVE Fund, hội cựu chiến binh, hay các cộng đồng du lịch chậm khác không?
Có, và tụi mình đã lặng lẽ đón nhiều nhóm khách quay lại. Với nhóm từ bốn người trở lên, tụi mình khuyến nghị đặt lịch trực tiếp qua website và ghi rõ bối cảnh nhóm trong phần ghi chú — tụi mình sẽ chặn một khung giờ liền mạch, phân một instructor duy nhất để giữ tính liên tục, và đảm bảo nhịp độ nhẹ nhàng. Phòng 42 Nguyễn Huệ thoải mái chứa sáu đến tám khách với các trạm có ghế. Tụi mình cũng có thể sắp xếp buổi tại studio Thảo Điền cho các nhóm riêng hơi lớn hơn.
Tôi có thể đọc thêm đánh giá về workshop nước hoa NOTE ở Sài Gòn ở đâu?
Các đánh giá độc lập cập nhật nhất sống trên TripAdvisor — tụi mình duy trì hai danh sách, một cho địa điểm 42 Nguyễn Huệ và một cho studio Thảo Điền. Cả hai đều ở mức ★4.9 với vài trăm đánh giá trên nhiều ngôn ngữ. Khách gần đây bao gồm các cặp đôi trong chuyến Đông Nam Á đầu tiên, du khách quay lại, và các nhóm bạn đi cùng nhau. Như Trang M viết: “Good experienced. Staffs are super friendly and nice. I love this place so much.” Liên kết tới cả hai danh sách TripAdvisor ở trong hộp chỉ đường bên dưới.
Tìm NOTE – The Scent Lab
- 42 Nguyễn Huệ (lầu 2, Quận 1, TP.HCM) — Chỉ đường Google Maps → · Đánh giá TripAdvisor
- 34 Nguyễn Duy Hiệu (Thảo Điền, TP. Thủ Đức, TP.HCM) — Chỉ đường Google Maps → · Đánh giá TripAdvisor
- Lotte Mall Tây Hồ, 272 Võ Chí Công (lầu 4, cửa hàng 410, Tây Hồ, Hà Nội) — Chỉ đường Google Maps → · Đánh giá TripAdvisor
Cách tìm tụi mình:
- 📍 42 Nguyễn Huệ — Xem video chỉ đường TikTok →
- 📍 34 Nguyễn Duy Hiệu — Xem video chỉ đường YouTube →
- 📍 Lotte Mall Tây Hồ — Xem video chỉ đường YouTube →
Nếu bạn muốn mang về một mùi sẵn cùng họ — nguyên liệu Việt Nam, cách pha trộn kiềm chế, kiểu chai mà Bác Pat sẽ gật đầu — bộ sưu tập nước hoa thủ công của NOTE đang có tại thescentnote.biz. Cùng nguyên liệu, cùng studio, đã được đóng chai sẵn.
Theo dõi Instagram của tụi mình tại @note.workshop để xem ảnh thỉnh thoảng từ bàn làm việc. Tụi mình cũng đăng các bài du lịch dài hơn — như hướng dẫn ngày cuối ở Sài Gòn và hướng dẫn hoạt động cho cặp đôi ở TP.HCM — cho những du khách đang lên kế hoạch phần còn lại của buổi chiều.
Chi tiết về buổi được mô tả trong câu chuyện này — gồm tên khách và các đặc điểm nhận dạng — đã được hư cấu nhẹ theo yêu cầu của khách để bảo vệ quyền riêng tư gia đình. Công thức, chai, và tên trên nhãn là thật. Giá, giờ mở cửa và tình trạng đặt chỗ chính xác tại thời điểm viết và có thể thay đổi; vui lòng kiểm tra lại trên trang đặt chỗ trước chuyến ghé thăm.